Thế là chúng tôi bỏ câu chuyện đó và tôi bắt đầu tả những cái tốt, khéo của xe cam nhông Bạch Xa của tôi. Nhưng khó đủ ăn lắm, chàng nhất quyết xa châu thành về nhà quê mà đời sống ít đắt đỏ. Những giờ sống bên cạnh bà vợ đứng tuổi đó là những giờ êm đềm nhất trong đời ông.
Tôi sẽ để ông đi và tự nhận rằng tôi đã xét lầm ông. Chúng ta khi được giới thiệu với một người lạ nói chuyện với họ một lát, rồi khi từ biệt không nhớ tên người ta để mà chào nữa. Kết quả cuộc điều tra đó là một sự tiết lộ bất ngờ về đời sống đau thương trong những cuộc ái ân của họ.
Nhiều khi đói quá, được ít nho lót lòng chàng mừng lắm. Miền đó, ông chủ xí nghiệp đúc chì biết rõ lắm và có nhiều khách hàng ở đó. Thuở thiếu thời, tôi ham mê tranh biện với anh tôi, với các bạn tôi.
Hoàng đế và Hoàng hậu có đủ điều kiện để cuộc lương duyên hoàn toàn theo lý tưởng: Sức mạnh, tiền bạc, quyền thế quang vinh, sắc đẹp, tình yêu. Ví dụ khi bạn bực tức, tự nhiên bạn muốn chỉ trích, khiển trách chứ không nghĩ tới sự tự đặt mình vào địa vị người. Nhưng chiều nay hay chiều mai, ông nên mua ít bông về biếu bà.
Kể từ thứ hai, tôi nhất định tẩy tờ báo Herald cho hết những bài quảng cáo có hại. Tôi nói rõ: không phải là vụ ám sát ông mà là cuộc hôn nhân của ông. Nhà chế tạo lấy cuốn niên giám và tìm kiếm kỹ lưỡng, rồi nói với một giọng tự đắc rõ rệt: "Quả thật tên tôi hơi lạ.
Tôi đường quạn đây thì đọc nhằm bức thư của một kẻ tự thị chỉ nói đến vinh dự của y, ý muốn của y thôi! Cha chả là ngu! Vậy mà làm nghề quảng cáo chứ (!) Những ý kiến mà bạn tự kiếm thấy, có phải bạn tin hơn là những ý mà người ta đặt trong mâm bạc để dâng bạn không? Nếu bạn hiểu điều đó là đúng mà bạn còn nhất định bắt người khác phải theo ý bạn, chẳng phải là vụng về ư? Biết khéo léo dẫn khởi vài ý rồi để cho người ta tự kết luận lấy, chẳng là khôn hơn ư? Ông Adolph Seltz, ở Philadelphie, trông nom việc bán xe trong một hãng xe hơi lớn, có một nhóm người giúp việc vừa bất tài, vừa vô quy củ. Công ty Điện thoại ở Nữu Ước mới điều tra xem trong khi đàm thoại tiếng nào được dùng nhiều nhất.
Tôi biết rằng nếu những máy đó làm cho ông vừa lòng, thì ông sẽ đặt mua 700 máy khác. Ông có thói quen mỗi ngày đi dạo qua hết các gian hàng của ông. Nếu ông không làm như vậy thì người ta sẽ mời ông ra và như vậy là đáng lắm.
Chính chúng tôi là kiến trúc sư đó. Bạn muốn những người bạn gặp gỡ đồng ý với bạn. Chắc cả ngàn đọc giả cũng đồng ý với tôi".
"Bà có thuật gì mà người hầu tận tâm và khéo léo như vậy?". tôi muốn có thì giờ tháo bộ máy ra xem xét nó chạy ra sao". Đó là một sự rất đáng tiếc.
và ta nên thi hành những phương pháp của đại tá House. "Trời đất! Xin ông đừng kể câu chuyện cũ mèm đó ra nữa!". Cái mau quên của loài người thiệt lạ lùng, đáng làm cho ta ngạc nhiên.