Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. 21 tuổi thì còn phải đến trường.
Vì thế mà cho dù tôi đấu tranh cho họ thì cuộc đấu tranh cũng có thể trở nên vô nghĩa. Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.
Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai. Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.
Về trả vay, cho nhận. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.
Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật.
Giữa đời sống và nghệ thuật. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch. Ngồi im, chép bài, ra chơi thì vẽ hoặc đọc truyện.
Như những lúc tôi không cần em. Bởi vì, khi các bậc cha mẹ làm cha làm mẹ họ thường quên mình từng là những bậc con. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.
Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động. Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Nhưng lại muốn súc tích.
Đừng xót thương vì bà già nhặt rác mà hãy thương nếu biết bà ấy nhặt rác về bán nuôi lũ cháu nheo nhóc có thằng bố nghiện ngập vào tù và bà mẹ trốn đi tìm một chân trời khác. Nó tan chảy, tan chảy. Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần.
Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất.