Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Bên cạnh sự thương lượng, đây là phép thử cuối cùng trong quãng đời này để bạn hiểu rõ hơn về họ.
Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng.
Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực. Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh.
Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt. Khá nhẹ nhõm và yên bình. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. - Vậy mà tôi cứ định sẽ làm cho ông phải xấu hổ cơ đấy.
Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con. Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Trong khi anh đang nhủ lòng đi đến những biến chuyển mới. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.
Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Bạn bảo thằng em xuống đi cùng bố. Giữa đời sống và nghệ thuật.
Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói. Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt. Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần.
Chả muốn xin lỗi độc giả nữa. Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu.