Một hôm, tôi gặp một người trước làm biện sự một hãng cho mướn nhà, tôi hỏi ông ta có thể cho tôi biết nhà tôi ở, tường xây bằng gạch đặc hay gạch rỗng. Tôi đường quạn đây thì đọc nhằm bức thư của một kẻ tự thị chỉ nói đến vinh dự của y, ý muốn của y thôi! Cha chả là ngu! Vậy mà làm nghề quảng cáo chứ (!) Công ty Điện thoại ở Nữu Ước mới điều tra xem trong khi đàm thoại tiếng nào được dùng nhiều nhất.
Như vậy ông ta hết nói gì được nữa, không có lý lẽ gì để tranh biện được nữa. Kiếm được một cái chòi ở giữa vườn nhỏ rồi ở đó. Thiệt hiếm thấy được một người trong giới của bà, có học thức như bà lại chịu khó viết thư chỉ bảo cho những diễn giả trước máy truyền thanh; tôi mong rằng bà sẽ có lòng tốt để ý tới những bài diễn thuyết sau này của tôi nữa.
Không, ông nói: "Thầy có thể nghiên cứu việc này được. Tôi chắc chắn vậy, không ngờ vực gì nữa. Một cuộc đời ngày ngày cân thư, bán cò, biên chép như vậy tất nhiên không thú gì hết.
Ông lại cố nài xóa bỏ giao kèo và Chaliapine lại thở dài nói: "Này, thôi chút nữa ông trở lại xem sao. Ông đem bộ đồ đó lại tiệm, phàn nàn với người làm công đã bán bộ đồ đó cho ông. "Tỏ rằng ta có nhiều thiện cảm với những ý tưởng cùng ước vọng của họ".
Cái mau quên của loài người thiệt lạ lùng, đáng làm cho ta ngạc nhiên. Ông xử trí khéo léo như vầy; ông khen lớn: Liên đoàn đó sau được các chủ nhân khách sạn vạn quốc gia nhập và trở nên một hội quốc tế mà chính ông được làm hội trưởng.
Ông lại khuyến khích cho ông chủ nói. Tôi lại thăm ông Doe, người mướn nhà và nói với ông ta: Nó đã làm cho tôi bớt tự phụ, đã cho tôi một bài học tốt.
Khuyến khích họ nhiều vào; nói rằng công việc dễ làm lắm. Vậy chúng ta cùng xét lại xem sao nhé?". Tôi đã mắc phải một lỗi không sao tha thứ được là đã chỉ cho một vị rất có danh và học rất rộng rằng ông ta lầm".
Vậy, muốn cho người ta nghe theo bạn, bạn phải làm đúng quy tắc thứ mười một: Ông Grammond đá mạnh vào chân tôi ở dưới bàn làm hiệu, rồi tuyên bố: "Anh Dale, anh lầm rồi; ông nói đúng. Tôi ở tại một vùng ngoại ô kế cận Nữu Ước.
Nhưng, này anh, chúng ta là khách trong một cuộc hội họp vui vẻ, tại sao muốn chứng minh rằng ông ấy lầm? Có phải làm như vậy mà người ta có thiện cảm với mình đâu? Sao không để ông ta giữ thể diện một chút? Ông ta không hỏi ý kiến của anh mà. Bạn cho là "lố bịch", là vô lý ư? Cái đó là quyền của bạn. Constant, người hầu phòng thân cận nhất của Hoàng đế Nã Phá Luân, thường hầu bi da Hoàng hậu Joséphine.
Nhan đề đoạn đó là: "Làm cha nên nhớ. Cái ảo thuật của lời khen đó có nên dùng trong gia đình không? Tôi tưởng không có nơi nào người ta cần dùng nó - mà cũng xao nhãng nó - bằng trong gia đình. Mắng, giảng giải, dỗ ngọt, đều vô hiệu.