Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá.
Tự do hay không là ở mình. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần. Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ.
Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp.
Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.
Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Tôi cũng không phản đối đâu.
Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Mới gặp một vài lần thì biết qué gì.
Họ nỗ lực vì điều đó. Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.
Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo.
Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng.
Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác.