Ngọc 2K

Nện cô giáo trẻ hàng ngon sau giờ học

  • #1
  • #2
  • #3
  • (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành.

    Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn. Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi.

    Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Đường thông hè thoáng.

    Và xã hội nó đâm ra thế này. Nhưng không phải sở thích. Cuối cùng, đứng trên một góc nhìn (cứ coi như) toàn vẹn, dung hợp các mặt của đời sống, như thể toàn bộ những gì thuộc về bạn chỉ là một con mắt (có thể là) tròn xoe hấp thụ mọi phương hướng của cái vũ trụ nằm trong và ngoài nó thì bạn chưa biết một tí gì cả.

    Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện.

    Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Mệt và không thích thú. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức.

    Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa.

    Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Làm theo luật, tôi xin tôi thờ hình tượng người công an, cảnh sát nếu các chú làm như thế. - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông.

    Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân. Hoa sữa đẹp, cân đối, xanh gần như quanh năm, ít rụng lá, dễ trồng nên dường được nhân rộng ra các đường phố. Làm gì có vì cái gì ngoài bản thân.

    Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng. Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap