Để đỡ tình cờ lặp lại. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Có gì để thanh minh.
Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc. Tôi mà tục thì còn bằng chín lần thế.
Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Và biết rằng mình biết ít thế nào.
Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng.
Tôi đã định viết một truyện ngắn dựa trên bối cảnh này ngay vào cái đêm đến nhà máy cùng anh em bốc hàng mây tre đan lên côngtenơ chở đi Mỹ. Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi.
Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé. Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi:
Để khám phá đến tận cùng. Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc. Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia.
Như một khẩu hiệu của tâm thức. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng.
Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó. Cái đó phải tự do chứ ạ. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà.
Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống. Nhưng lí trí không cho phép.