Ngọc 2K

Cậu người mới vô làm và cô trưởng phòng thèm đụ

  • #1
  • #2
  • #3
  • Tôi sẽ bị giam vô "nhà cầu" của chúng. Có nhiều người tại ngũ, ở xa đại chiến trường mà tinh thần cũng hoảng loạn. Bỗng tôi thấy trọng tài đưa tay Tunney lên, nhận rằng y đã thắng: Tôi không còn vô địch nữa rồi! Tôi xuống đài, về phòng thay đồ, dưới mưa lạnh [19] và rẽ đám khán giả mà đi.

    Mới rồi tôi có giao dịch bằng thư từ với bác sĩ Harrlod C. Sáng thứ hai, tôi có thể lại hãng như thường lệ. Nhưng nếu ông thắc mắc lo lắng về bệnh mất ngủ thì có lẽ chết sớm lâu rồi.

    Không có tài gì hết. Hôm sau, hai người chủ tiệm đặt năm ổ nữa. Mùa xuân năm 1938, tôi đến bán ở gần Versailles [7].

    Điều đó thì chắc chắn. Ông phải kiếm việc làm để cho tinh thanà khỏi rối loạn. Chỗ sữa này chảy mất hết và các trò có thể thấy nó đang chui ra đường mương; bây giờ các trò có dằn vật và bức tóc cũng không thể nào thu lại được một giọt.

    Khi nghe tôi hỏi gì nên khuyên những thanh niên Mỹ hăng hái muốn thành công, ông đáp: "Có, tự chiến đấu với họ mỗi buổi sáng. Nhưng thật không ai tả cảnh vạc dầu ở cõi trần này hết, cảnh thê thảm của những kẻ quá ưu tư. Ta nên nhớ rằng một bắp thịt căng thẳng là một bắp thịt làm việc.

    Họ leo hết ngọn này tới ngọn khác. Trong kỳ hội họp thường niên của các y sĩ và các nhà giải phẫu, ông được đọc một tờ thông điệp về công cuộc nghiên cứu các chứng bệnh của 176 vị chỉ huy các xí nghiệp. Nếu được như anh, mất gì tôi cũng chịu.

    Tôi quay gót ra, như kẻ mất hồn. Trong thư nói: "Bà mất, cô và cháu thấy nhà vắng hẳn đi, nhất là cô. Ta có thể chú ý tới những vấn đề nghiêm trọng mà vẫn thẳng người tiến bước với một bông cẩm chướng ở khuy áo được [22].

    Tôi ngạc nhiên thấy họ hợp tác với những tình thế không thể tránh được và đời họ tuyệt nhiên không có ưu tư gì hết. Tôi tận hưởng những thứ ở đời bao giờ hết. Ta làm ăn đã 19 năm nay.

    Như vậy nghĩa là lính thuỷ có thể nhảy kịp xuống biển và phần rủi bị chết không lớn mấy. Do kinh nghiệm, tôi thấy rằng ta không thể luôn luôn theo đúng thứ tự quan trọng của từng việc được, nhưng dù sao lập một chương trình như vậy tốt hơn nhiều là gặp đâu làm đấy. Bỗng có cơn dông nổi lên, muốn phá tan cái lều vải của chúng tôi.

    Bây giờ, các hội viên của tôi rất ít khi đem những nỗi khó khăn ra bàn với tôi lắm. Tôi đáp: "Cho gió khỏi lọt". Ông không ngớt khuyên họ: "khán giả chán những lối đó rồi, họ muốn lối khác kia".

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap