Cũng chả phải nói ai cũng vứt một tí như thế thì xã hội này ra gì. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn.
Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.
Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức.
Đơn giản vì hai cái đó bản chất giống nhau: Bó hẹp về cảm quan. Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai. Xin lỗi em, xin lỗi các con.
Sáng nay chép bài một tí. Tự do hay không còn tùy vào bộ óc của chính bạn. Một cái Dream khoảng mười bảy triệu.
Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.
Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau. Rồi đến nằm bên nàng. Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót.
Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông. Bác bắn đại bác từ thành trì của bác tới chỉ nghe tiếng nổ chứ không tới. Phá bỏ sự hủy diệt sự thật.
Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó.
Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa. Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào. Gọi chung là hy sinh cũng không đúng mà là làm ăn cũng sai.