Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Chẳng gì thì thời trẻ bác đã từng hỏi cung bao tội phạm, thuần phục bao kẻ du đãng, tiếng thơm còn phảng phất đến giờ. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc.
Bởi vì, lúc này, lòng tôi dường vô cảm. - Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi.
Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế. Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục. Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau.
Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới. Nói chung là vẫn có thể tung cánh. Hoặc lúc phấn khích.
Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Chuông điện thoại reo.
Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì.
Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình.
Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân.
Đời bao nhiêu cảnh để đời. Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết. Tự nhiên nó rất dịu, như một câu hát, không hề bậy.