Chúng ta hãy tham khảo và đánh giá bốn phong cách riêng của bốn luật sư thành công nhất nước Mỹ vào nữa cuối thế kỷ 20. Tôi đứng cạnh quan tài đóng chặt của người bạn thân yêu, cảm nhận rõ giây phút chia ly đau đớn. Tạo một không khí rôm rả trên bàn ăn ư? Không khó! Chỉ cần ta đề cập đến những sự kiện nóng bỏng mà ai cũng có thể bàn luận, đóng góp ý kiến.
Jack hiểu ra rằng, muốn bán được hàng thì trước hết phải biết chào mời sao cho thuyết phục, muốn chào mời thuyết phục, thì phải nắm vững trong lòng bàn tay tính chất của món hàng. Hoặc những điều mang tính rất riêng tư và tế nhị. Mọi người dường như ai cũng có lần phàn nàn về hội họp.
(Cũng không ai nói rằng họ sẽ kể một câu chuyện vui lớn!). Tôi liếc nhìn đồng hồ…11:07. Suốt tuần đó tôi đâu có ngủ được.
Người ta bảo rằng tôi có tài ăn nói. Năm ấy tôi tròn mười ba tuổi, theo phong tục của người Do Thái thì tôi đã đến tuổi làm lễ Bar Mitzvah, buổi lễ chứng minh một chàng trai trẻ sắp sửa vào đời. Đây là một đức tính không phải là không cần thiết.
Thứ lỗi cho mình nhé, mình đến đằng kia chào ông sếp một tiếng. Bốn mươi năm về trước, lúc bắt đầu vào làm việc ở đài phát thanh, tôi chẳng hề có một chút kinh nghiệm nào cả. Nhưng khi đang nói câu thứ nhất, bạn có thể vạch ra trong đầu câu thứ hai.
Tôi quen biết gia đình Bob Woolf khá lâu và luôn giữ một mối quan hệ thân thiết. Khi quá khắc sâu, lo lắng về một điều gì đó nghĩa là ta đang mang một nỗi ám ảnh. Điều này không có nghĩa là bạn phải lầm lì ít nói.
Như họ đã từng là những viên ngọc sáng chói ra sao, con cái của họ thành đạt thế nào… Ở tang lễ, bạn không cần quá băn khoăn trăn trở mình nên nói những gì. Bất cứ khi nào phải đàm phán việc gì, hãy nhớ đến phong thái cứng cỏi của Herb Cohen, và chắc chắn bạn sẽ thành công hơn nữa nếu tập nói theo ngôn ngữ của Bob Woolf. Giờ đây người ta có lời khuyến cáo rằng nên thận trọng với lời khen của bạn.
Dĩ nhiên là bạn phải lắng nghe khi được hỏi. Tôi đứng cạnh quan tài đóng chặt của người bạn thân yêu, cảm nhận rõ giây phút chia ly đau đớn. Thỉnh thoảng trong cuộc trò chuyện có những từ ngữ nào đó chẳng nằm trong mục đích phát ngôn của chúng ta nhưng lại gây tác hại không nhỏ là làm lộn xộn những gì chúng ta muốn đề cập, khiến người khác phải nghe những cái không đáng nghe.
Tớ không có thời gian để viết một lá thư ngắn. Đơn giản chỉ nên nói: Chiếc váy này đẹp đấy! là tốt nhất. Bây giờ mới tháng giêng! Tôi đồng ý.
Có một thành ngữ nói rằng Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Giờ thì có lẽ Boom-Boom đã yên tâm vì không còn thấy mắc nợ tôi nữa. Khán giả biết tôi cũng như họ, tôi đâu có biết phần cuối của bản tin kia là gì.