Nhận ra rằng Sid đã không rơi vào bẫy của mình, như con chó cụt đuôi, mụ liền quay lưng nhảy lên cây chổi thần với con cú đậu yên trên vai bay mất hút vào màn đêm để lại một câu nói hăm dọa yếu ớt vọng lại. Tôi nhận thấy trong mắt cậu phảng phất một nỗi buồn lớn lắm. Nott nhận ra rằng mình chẳng thể nào hỏi thêm được gì nữa, vì thế anh ta leo lên ngựa quay đi và quyết đợi đến ngày hôm sau.
Đôi lúc, tôi còn cảm nhận được cái ôm nồng ấm mà chúng ta vừa trao nhau cách đây một tiếng. Ngươi sẽ không bao giờ tìm được một cây bốn lá trong khu rừng này. Thật không dễ dàng gì cho ông khi phải một lần nữa nhớ lại tất cả những chuyện này.
Ta đã hơn hai ngàn năm tuổi rồi. Nó thật đến độ chàng chắc chắn rằng đây là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ lần đầu tiên mọc lên. Khi ngừng cười, gương mặt bà nhanh chóng trở nên nghiêm nghị.
Vì nếu biết trước sự thành công và may mắn luôn đến với mình, thì tôi sẽ không có cơ hội khẳng định hay thử thách nữa. Bóng đêm đen kịt giăng phủ dày đặc. - Tôi đã suy nghĩ rất nhiều trên đường từ khu rừng Mê Hoặc về đây.
Merlin đứng nhìn theo Sid cho đến khi tiếng có ngựa xa dần. Hễ có dịp là tôi lại hỏi bất cứ người nào đang dùng giỏ xách da về những điểm mà họ thích cũng như không thích khi dùng nó. Tiếng cười thơ ngây của những đứa trẻ đang đùa nghịch gần đó làm cho ông như muốn quay trở lại thời niên thiếu của mình.
Ngay lập tức, bà chúa nước từ giữa hồ trồi lên, lộng lẫy trong bộ xiêm y bằng nước tuyệt đẹp của mình. Và cuộc gặp gỡ này đã không đúng với tinh thần cây chuyện. Chính anh đã quyết định đi tới khu rừng Mê Hoặc.
Mụ ta giờ đã hết cười nổi. Thế nhưng cũng chẳng có gì khác hơn nữa. Nott vô cùng tức giận.
sự bất hạnh triền miên. - Vì nếu ta không làm như vậy thì người sẽ không tin ta. Morgana đã rất hiểm độc.
Lúc này trời đang tối dần. Cuốn sách được xuất bản đầu tiên ở Tây Ban Nha vào tháng 2/2004. Đây là cây bốn lá duy nhất trên đời rất quý mà nếu người nào có được nó thì sẽ có được một món quá độc nhất vô nhị: đó là sự may mắn vĩnh cửu.
Sid đứng yên lặng suy nghĩ. -Bốn với chẳng ba lá! - Nott nói với giọng chán chường - Ba ngày rồi thật là công cốc, ta tìm mãi mà chẳng thấy đâu. Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.