Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành. Mà chỉ có thể cầm cự với lượng máu chảy hết chậm hơn kẻ bị đâm khác. Mình được khóc cho mình.
Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Lúc tan tác, có người cười bảo: Đấu tranh gì mà được có dăm bữa nửa tháng. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ.
Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Cũng không được đọc truyện nữa. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập.
Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.
Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.
Chà, ta thua hắn, có lẽ. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Mình được khóc cho mình.
Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết. Có lẽ là phim hình sự.
Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Đặc biệt là trong những người tài. Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không.
Như một khẩu hiệu của tâm thức. Giả dụ được cá to ta thả hay ta rán đây? Thế nào là cá to? Ta không biết. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ.
Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu. Cháu vẫn nằm trong chăn. Ta không phải là tên sát nhân.