Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng. Được một lúc, có điện thoại của bác gọi đến.
Ông anh cũng làm theo. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội.
Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau. Hãy bắt tôi, nếu có thể. Người ta, người ta lấy đấy chứ.
Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Và họ cũng sẽ khổ lây. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình.
Mà đời người thì có mấy đâu. Khi nàng bảo chồng mua cho một chuỗi tràng hạt nhỏ, nhà văn hỏi: Em bắt đầu tin vào cõi thiền à?. Giá mà ta được đi xa xem những con cá thực thụ thì to thế nào.
Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác.
Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột.
Ta không phải là tên sát nhân. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy.
Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về. Trong tay tôi không có luật… Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên.
Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy.