“Tôi là người luôn biết đón nhận. Hãy lên kế hoạch kiểm soát từng đồng trong tổng tài sản của bạn. Năng lượng bị nghẽn tắc sau đó sẽ chuyển hóa thành những cảm xúc tiêu cực.
Bên cạnh đó, rất nhiều người trưởng thành trong môi trường giáo dục nghiêm khắc, thậm chí nghiệt ngã, và cảm giác bị quở trách hay trừng phạt vốn đã ăn sâu trong tâm trí họ. Nhưng nếu bạn quyết tâm làm những việc khó khăn, cuộc sống của bạn sẽ đơn giản. Sau đó, hãy chọn một lĩnh vực và tìm hiểu thật kỹ lưỡng để nắm vững mọi chi tiết như một chuyên gia thực thụ.
Sau khi để lại năm vết lõm và nhiều vết xước sâu trên chiếc xe, họ chạy vượt qua tôi và hét lên: “Đồ nhà giàu ghê tởm!”. Điểm mấu chốt ở đây là nếu bạn trở thành một chuyên gia lão luyện trong việc xử lý các vấn đề và vượt qua bất kỳ khó khăn nào, thì điều gì có thể ngăn cản bạn đến với thành công? Câu trả lời là không gì cả! Một khi không gì có thể ngăn cản bạn, bạn sẽ trở thành người không thể ngăn cản được! Và nếu là người không thể ngăn cản được, bạn sẽ có Ngược lại, người giàu luôn nhớ câu nói của nhà ngoại giao lỗi lạc Benjamin Franklin: “Nếu bạn nghĩ việc học hành là đắt đỏ, hãy thử phớt lờ nó xem nào”.
Người ta “dị ứng” với việc quảng bá và bán hàng vì một số lý do. Bạn không phải là “nước trong cốc” mà là chính “chiếc cốc” đựng nước. chúng không có tầm quan trọng và ý nghĩa hơn là những gì bạn gắn cho chúng.
Sau khóa học đó, cùng với sự thay đổi kế hoạch tài chính trong tâm thức, Natalie đã không còn cảm thấy bị thôi thúc tiêu tiền một cách ngu ngốc như vậy nữa. Thay vì ngượng ngùng né tránh người giàu, hãy tìm hiểu họ. Từ đây hình thành một quy luật bất thành văn là nếu bạn làm sai điều gì, bạn sẽ bị hoặc đáng bị trừng phạt.
Nhờ đó bạn có thể nhận ra khi nào bạn đang suy nghĩ như người nghèo và như người trung lưu để có ý thức chuyển sang và tập trung suy nghĩ như người giàu. Tôi tin rằng người ta tự nguyện đóng vai nạn nhân bởi vì họ nghĩ điều đó đem lại cho họ lợi ích gì đó. Đây là chuyện rất bình thường trong xã hội chúng ta.
Bạn có chấp nhận rủi ro với toàn bộ thời gian, sức lực và cả vốn liếng khởi đầu của mình mà không có bảo đảm sẽ thu về được gì? Người giàu chấp nhận làm thế đấy. Tóm lại, hoặc bạn kiểm soát tiền, hoặc tiền kiểm soát bạn. Nếu bạn nghĩ tôi đã sai lầm khi thích kết thân với những người giàu hơn mình, vậy chẳng lẽ bạn muốn tôi chỉ làm bạn với những người túng quẫn thôi sao? Tôi không nghĩ thế! Như tôi đã nhắc ở trên, năng lượng có thể lan truyền từ người này sang người khác, và tôi không có ý định để bản thân mình bị cuốn vào vùng ảnh hưởng của “năng lượng túng quẫn”!
Ví dụ: “Tôi có một công việc được trả lương khá hậu, nhưng sau đó công ty giảm biên. kiến xưa cũ do cha mẹ truyền lại. Vâng, con người cũng không khác là bao.
Điều đầu tiên cô nghĩ thầm là: “Làm sao tôi có thể tự do về tài chính khi chỉ dựa vào mười xu mỗi tháng?”. Nếu mục đích của bạn là được sống thoải mái, tôi đảm bảo với bạn ba điều. Tôi nhớ lần gõ vào cánh cửa gỗ cao phải đến sáu mét và được chạm khắc tinh xảo.
Đúng là như thế rồi, nhưng trong khi họ “vẫn đang chuẩn bị sẵn sàng”, người giàu đã nhanh chóng nhảy vào, nhảy ra, và kiếm thêm một khoản hời lớn. Cô ta có đồng ý với cách làm đó không? Không! Cô ta có túng quẫn không? Có! Và cô ta vẫn sẽ nghèo khó như thế suốt đời, trừ khi cô ta hiểu ra rằng để trở nên giàu có, người ta cần được trả công dựa theo kết quả làm việc. Thế nhưng trong thế giới thực, khi nói đến tiền bạc và kinh doanh, nếu bạn không “tự nói về mình”, tôi bảo đảm rằng sẽ không ai làm việc đó cả.