Ngọc 2K

"anh rể ơi, xin hãy... trả bài em đi"

  • #1
  • #2
  • #3
  • Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả.

    Và càng khao khát chứng minh cách sống mình lựa chọn là hiệu quả trong một xã hội chỉ công nhận con người bằng hiệu quả có thể trông thấy (chỉ với tầm nhận thức trung bình). Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời. Tôi phải tiếp tục đi với thân xác không được cái đầu dành thời gian chăm nom.

    Chả thằng nào là không biết quay cả. Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa.

    Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông. Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này. Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non.

    Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly.

    Ốm ra đấy mà làm gì. Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.

    Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó? Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Nhu cầu của bạn không cao.

    Con số phỏng đoán mơ hồ này cũng không làm thực tế ít hơn hoặc nhiều hơn. Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Nhiều điểm rất giống tôi.

    Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối. Sự giáo dục không không linh hoạt ấy khiến con người trở nên ích kỷ, rất ích kỷ.

    Và chưa thấy phải thay đổi. Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap