Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Phía sau hai hàng cây là một lùm lau lách um tùm như rừng.
Người bảo nghệ thuật là khó hiểu. Chỉ có con mèo không ngược. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh.
Nhiều cái oan mà chán không thể mở miệng ra rửa được. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.
Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Đơn giản vì họ (tiềm ẩn) quá nhiều hoặc năng lực của họ quá lớn. Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng.
Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy.
Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Chẳng có gì đáng bực cả. Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng.
Nó khờ như một anh nông dân khờ chứ không phải một chàng thư sinh. Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng. Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ.
Chúng khác nghĩa nhau nhưng nghe thì na ná như nhau. Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại.
Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Nhẹ như thể bên trong đã mục ruỗng, cạn kiệt cả.
Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do.