Tôi ủng hộ cái đúng. Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).
Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.
Bạn lại chán ghét cái sự ngồi. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.
Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự. Sao có một quãng đường mà mình đi chậm thế? Mình muốn mọc ra thêm muôn ngàn đôi chân hoặc không còn chân gì nữa.
Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to.
Dù không phải lúc nào cũng khổ đau. Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.
Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.
Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel.
Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn.
Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.