Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Không thích để người khác giải quyết hậu quả cho mình.
Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. (Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.
Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Bình thường ở đây là hiểu theo nghĩa lành mạnh.
Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu. Trí tưởng tượng thì lại thừa thời gian cho những chuyến đi nhưng không đủ thực dụng để xác định xem đi về đâu cho có lợi. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ. Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng.
Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Ta ghét phải gây phiền nhiễu đến những ai lúc nào cũng lo bị làm phiền.
Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập. Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng. Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức.
Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Chúng tôi vào thang máy và đi lên.
Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Này, lấy cho chú mấy chai bia.