Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày. Nhưng đặt mục tiêu rồi. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn.
Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Đều có mục đích cả hoặc chả có mục đích gì.
Hoặc: Môn này không phải học. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ.
Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Qua đó, với những tinh hoa của quá khứ cũng như hiện tại để lại, đào tạo, hun đúc, chọn lọc nên những tài năng kiệt xuất biết tận dụng chúng vì nhân loại. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương).
Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả.
Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy. Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống.
Dẫu chúng có là những chiến thuật khá hiệu quả. Nhu cầu của bạn không cao. Cười vui cho dễ sống.
Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta. Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.
Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này.
Cũng có cớ để thôi viết. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt.