Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng. Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Mặc dù bạn biết ngủ nhiều cũng chẳng bổ béo gì cho sức khỏe.
Trong công viên thì toàn ma cô. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu. Trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn đến lớp, thỉnh thoảng nghỉ một tiết thấy không ai thông báo gì. Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây.
Và bạn có quyền viết cái bạn viết. Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây. Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác.
Tôi thì cất lại trong đầu. Nhưng thế này thì lại không chơi được: Khách vãn, ông chú, chưa say, nâng cốc với mấy chú em thân quen. Có người ngửa mặt trông trời.
Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào.
À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen.
cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ. Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.
Một kẻ lạc loài vô cảm. Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày.
Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ. Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Năm trăm đồng hay năm trăm nghìn ạ? Năm trăm đồng.