Đó là ý kiến của ông Franklin I. Đừng quay lại ngó về phía sau. Lụt, nợ, tai nạn không thể làm tiêu tan tinh thần vui vẻ, chói lọi, quyết thắng của người.
Và qủa thiệt chúng thấy liền. Ngày hôm nay tôi sẽ luyện tinh thần theo hai cách: Tôi sẽ giúp ích một người nào đó mà đừng cho ai hay. Tôi thuộc lời ấy như lời Thánh kinh và theo đúng như vậy.
Tôi sợ hoảng khi nghe một đứa bạn lớn, tên Sam White, doạ sẽ cắt lấy tai. Chúng ta chẳng giống cây khổng lồ trong rừng đó ư? Chúng ta chẳng thường vinh quang thắng được những cảnh sấm sét, dông tố, trời long đất lở trong đời để rồi bị những nỗi lo lắng lặt vặt nó diệt đó ư? Những nỗi lo lắng lặt vặt ấy có khác chi những con sâu nhỏ kia mà ta có thể bóp bẹp giữa hai đầu ngón tay không? Trời và người trông thấy đều sẽ gớm!.
Cho nen có thể làm được việc thiện nào, có dịp tỏ được lòng vị tha thì phải làm ngay. Thưa bạn, tôi đã có lúc phải lo sốt vó rồi. Vài danh nhân trong lịch sử nước Mỹ cũng đã điêu đứng vì tiền.
Tuy nhiên, cơ quan quan trọng nhất vẫn là mắt. Kingman hội trưởng Công nông Tiết kiệm Ngân hàng. Tôi dạy dỗ con tôi, luôn luôn chỉ vẽ cho chúng kinh nghiệm mà tôi đã đắng cay học được: "Dù sao cũng mặc, các con cứ sống theo ý các con".
Con cầu Ngài giúp con, thương con. Vậy chúng ta muốn ngủ, phải bắt đầu cho bắp thịt nghỉ ngơi trước đã. Trốn tức là đào ngũ, là nhục nhã cho tôi và cha mẹ tôi, là bị xử bắn nữa.
Vậy phải làm sao? Xin bạn hãy nghe câu chuyện của một cô tốc ký trong một công ty dầu lửa. Bạn nên nhớ rằng nhiều người khác cũng lo lắng về tài chính như ta vậy. Tôi sưu tầm để biết Thánh kinh đã viết ra sao và bắt đầu nghi ngờ nhiều lời dạy trong đó, cùng những lý thuyết hẹp hòi của các thầy giảng ở nhà quê.
Tôi ngẫng đầu, mạnh dạn đi xin một chân bán điện cụ. Từ đó ông muốn cử động phải ngồi trên chiếc ghế có bánh xe. Ông Galen Litchfield bây giờ làm giám đốc ở Viễn Đông cho Công ty Park and Freeman.
Thế mà họ phải vận những thùng chứa một tấn thuốc nổ T. Trốn tức là đào ngũ, là nhục nhã cho tôi và cha mẹ tôi, là bị xử bắn nữa. Chung quanh ta toàn là những bí mật.
Vì vậy ông không thể dùng những sách khô khan của nhà trường để dạy, đành phải kiếm nhiều thí dụ thực tế kể cho học sinh để cho họ mê man nghe từ đầu giờ đến cuối giờ. Khi làm việc, tôi đặt một chiếc mũ màu nâu trên bàn để luôn luôn nhớ rằng thân thể phải mềm như vậy. Giữa lúc đó, điện thoại kêu: Tình thân nhân của cô mời cô khiêu vũ.