Một số người giúp đỡ nhiều. Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Cứ ngỡ mình yêu mình.
Âm thanh lắng hẳn đi. Nhưng lại thấy buồn nôn. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.
Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin.
Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Vật chất? Bạn đâu có. Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.
18 tuổi là được tự do. Giờ ta muốn nghỉ một lúc. Ngoan ngoãn như một chú thỏ.
Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Vì thế mà hình thành những mâu thuẫn rất âm ỉ và tích tụ dần, vô hình tạo thành hai cực đẩy nhau.
Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.
Những thứ chưa đến ấy đem lại biết bao nhiêu khoái cảm. Có lẽ là phim hình sự. Cái nồi inox đen sì.
Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó. Và lại thấy quyển sách bị xé. Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc.
Dù sao nó cũng được tổ chức cả một cuộc thi đặt tên trên báo. Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình.