Sau tất cả những gì chúng ta đã làm, tôi không thể tin là cô lại có thể làm tôi thất vọng đến như vậy!". Một buổi tối nọ, vì phải giải quyết một số công việc còn tồn đọng nên James lại một lần nữa để lỡ bữa tối cùng gia đình. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi.
Trước nay James vẫn quan niệm giống bố anh rằng nếu muốn mọi việc được như ý thì tốt hơn cả là nên tự mình làm lấy mọi việc. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. Đã đến lúc cần tìm đến Jones.
Anh thường phải bỏ bữa sáng để đến văn phòng sớm hơn một chút, tranh thủ thời gian để cố làm hết những công việc đang còn chờ anh giải quyết. Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh. - Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn.
Cậu biết không, tớ như bị hắt nước vào mặt khi cô ấy từ tốn nói rõ từng lời: "Thực tế là tôi đã không hề biết. Bên cạnh đó, sức khỏe của James bắt đầu báo hiệu cho thấy anh không còn khỏe như trước nữa. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.
- Tôi nghĩ mình đã hiểu, nên sẽ không làm phiền ông nữa. Sếp của James rất lo lắng và đắn đo về năng lực của họ. Một lần nữa, công việc trong bộ phận của James lại trở nên trôi chảy.
Anh đưa mắt nhìn qua cửa sổ, đắm mình trong những thay đổi đã xảy đến với anh trong suốt mấy tuần vừa qua. Sự việc vỡ lở, sắp tới hẳn tớ phải tốn nhiều công sức để khắc phục hậu quả này. Phần việc cộng thêm của một nhà quản lý có vẻ như quá nặng nề đối với James.
Tuần tiếp theo, tình hình công việc diễn ra không được suôn sẻ như trước. Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau: Nhưng hiện nay nhân viên của tớ lại trễ thời hạn.
Josh hoàn thành công việc đúng hạn, nhưng James vô cùng ngạc nhiên khi nhận ra Josh đã vượt quá giới hạn thẩm quyền của mình khi thực hiện những việc mà James đã giao. Anh vừa nghe nhạc vừa xem lại từng công việc đã giao cho các nhân viên trong tuần qua. - Lại Jennifer nữa sao? Cậu không đùa đấy chứ! Sao cậu cứ hay gặp vấn đề với cô ta thế?
Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. - Biết làm thế nào được, - Jones phá lên cười.
- Bất cứ điều gì cần làm sao? Phải chi lúc đó tôi nói rõ hơn thì có lẽ cậu đã đến gặp tôi trước khi có những quyết định sai lầm đó. Bộ phận của James bắt đầu một tuần làm việc mới trong tâm trạng phấn khởi, gương mặt mọi người đều toát lên vẻ yêu đời.