Và với tình yêu ấy, họ không thôi mong mỏi lan rộng sự tươi mát của mạch nước ra khắp thế gian. Hoặc có nhưng không nhiều. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh.
Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.
Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính. Rồi ông lại bảo: Thôi. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả.
Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó.
Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Còn phải dậy đi học sớm.
Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.
Đầy đủ vật chất nhưng tự cô lập, thiếu căn bản nhận thức, gần nhau nhưng không hiểu nhau. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Họ bảo: Cháu nói thế là nói xằng.
Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ.
Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền.
Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Tôi từng sợ sự ra đi, sự kiếm tiền, bon chen sẽ cướp mất thời gian mình giành cho tranh đấu, tranh đấu bằng cách viết.