Sid đứng bất động chứng kiến cảnh tượng vô thường, ngắm nhìn sự may mắn cho chính chàng tạo ra. Tay chàng rớm máu và dính đầy đất. - Bình tĩnh, bình tĩnh nào! Để ta giải thích cho mọi người rõ thêm.
Trước hết như vậy đã. Max thấy thế liền vội nói: Khi ấy, Max - một người nổi tiếng được hầu hết mọi người trong vùng biết đến như một biểu tượng thành đạt trong kinh doanh và cuộc sống - đang ngồi trên chiếc băng ghế dài, vô tư ngắm nhìn dòng người tản bộ quanh những lối đi rợp bóng mát trong công viên.
- Cậu nghe đây, tôi chẳng hưởng một gia tài nào cả, nhưng tôi đã được thừa hưởng một điều còn quý giá hơn từ ông nội của mình. Nói xong, Bà chúa hồ chợt biến mất trong sự kinh ngạc của Sid. Bất cứ cái cây nào cũng sẽ rất vui mừng nếu ngươi làm điều đó cho nó.
Vì thế ta luôn phải đảm bảo rằng những bông hoa ly kia được ngủ vào ban ngày để chúng có thể ca hát vào ban đêm. Chàng bắt đầu dùng kiếm phạt hết cây cối và đám cỏ dại mọc um tùm, sau đó chàng hì hục đào hết đất cũ - thứ đất chưa bao giờ được thay đổi - vì cuối cùng phủ lên đó loại đất mới màu mỡ mà chàng vừa tìm được. Merlin bất ngờ trước những gì nghe được.
- Dĩ nhiên ta không biết nhiều về nó nhưng ta cũng biết một đôi chút. Tuyệt vọng và không còn tin vào mình nữa. Đơn giản chỉ có thế mà thôi, có đúng vậy không?
- Con không cần phải cảm ơn ta. Thần Ston trú ngụ trên đỉnh của Núi Mẹ, một ngọn núi cheo leo đầy những hòn đá tảng gai góc. Sẽ có lúc anh cần dùng đến hay trao cho người cần đến nó.
- Mọi người bình tĩnh nào! Ta vẫn chưa nói hết mà. Không chỉ có thế, sai lầm của ngươi là không đi tìm biện pháp mà luôn đi tìm lý do biện hộ, củng cố cho sự mất niềm tin của mình. Anh biết rằng ở khu rừng Mê Hoặc, tất cả các sinh vật và ngay cả rất nhiều loài vật không có sự sống khác cũng biết nói.
Mọi việc cứ ngày càng tệ đi cho tới ngày hôm nay. Khi ngừng cười, gương mặt bà nhanh chóng trở nên nghiêm nghị. Tiếng hót của các loài chim như chim sơn ca, chim cổ đỏ, chim sẽ cánh vàng, chim nhạn.
Tôi cần phải hiểu rõ hơn bất cứ ai khác về các loại túi da. - Ồ, tôi không có ý làm cho cậu bực mình hay coi nhẹ những gì cậu đạt được. Cũng nhờ vào câu chuyện này mà tôi đã quyết định dùng hết số tiền cật lực dành dụm suốt sáu năm để mua lại cái cửa hàng cũ kỹ đó.
Nott quay lại và nhận ra Bà chúa hồ. - Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào? Mười lăm năm gần đây tôi đã phải cố gắng hết sức để có thể sống được qua ngày.