Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi.
Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Đầu tiên mẹ hỏi: Con tự viết à? Tôi chỉ cho mẹ xem tên người viết ở cuối bài. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.
Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ.
Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.
Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt. Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được.
Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi. Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí.
Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Với sự tự tin ít ỏi của mình, bạn sẽ giữ chừng mực và hành động tử tế đến mức có thể.
Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài. Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ.
Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Này, mày bê cái kia cho chú. Một khuôn mặt khá dễ mến và có vẻ quen thân từ trước.
Trước mỗi đợt đội ta tấn công thì rộ lên như phong trào. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Từ nay thôi hẳn đá bóng.