James bước đến tấm bảng trắng của Jack và lấy một cây bút lông: "Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy. - Đó cũng có thể là một lựa chọn.
Mọi người lại thấy anh mỉm cười. Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng. Hôm đó là thời hạn hoàn thành các dự án lớn và phức tạp nhất, trong đó bao gồm dự án mà anh đã giao cho Jessica.
Đôi lúc, anh phải thay đổi cách giải thích của mình cho phù hợp với tính cách của mỗi nhân viên. - Không đơn giản đâu. Còn ở nhà, mọi người cũng vô cùng ngạc nhiên khi nhận thấy những sự thay đổi nơi James.
Tôi gọi cậu vì muốn trao đổi với cậu vài điều về dự án vừa rồi tôi đã giao cho cậu. - Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác. Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James.
Dù James đã cố không biểu lộ, Jessica vẫn nhìn ra được sự thất vọng của James khi anh đọc bản báo cáo. Đối với James, đó là một tuần làm việc tuyệt vời nhất kể từ khi anh nhận công việc mới. Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy.
Đây là bước sẽ giúp cậu tin chắc rằng công việc đang được triển khai đúng hướng. Và mọi việc tệ đến mức tất cả những gì anh muốn chỉ là nhanh chóng hoàn tất một ngày làm việc để có thể về nhà và lăn ra ngủ. Sếp của James rất lo lắng và đắn đo về năng lực của họ.
Mình phải làm điều gì đó, điều mà trước đây có thể mình chưa bao giờ làm. Và điều kỳ diệu hơn cả là hai cậu con trai đầu lòng của hai gia đình này đều ra đời vào cùng một ngày, trong cùng một bệnh viện, và hai bà mẹ đã nằm cạnh giường nhau! Bằng cách đó, cậu có thể kiểm soát được kết quả mong muốn và nhất là hạn chế tối đa các khả năng thất bại.
Thế nhưng mọi chuyện hóa ra ngược lại. Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm. - Cậu có rảnh không?
Nhờ phân công công việc, James có nhiều thời gian rỗi rãi hơn. - Bản tổng kết công việc à? Nghe cứ như trong quân đội ấy. Khi chỉ còn lại một mình, James cảm thấy thật sự bối rối.
Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng. Bất kỳ học viên nào từng tham gia khóa học của tôi cũng đều cảm thấy bớt căng thẳng hơn trước. Chiều hôm đó, James quyết định gọi Josh vào phòng.