Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.
Giữa hiện thực và huyền ảo. Bạn muốn dấn thân, muốn vắt kiệt mình bằng cách phun trào không nguôi nghỉ những luồng ý nghĩ (qua các truyện khác hơn là dạng viết khá cụ thể này). Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào.
Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được. Nghĩa là không đứng trên người khác. Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực.
Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt. Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa.
Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Nói thì hay mà làm thì rất dở. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật.
Tôi đèo mẹ đi, cố tình lắc lư xe cho mẹ thấy là tôi bực bội. Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường. Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong.
Nhà văn ngồi lại một mình. Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó.
Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.
Xung quanh chỉ có đổ nát. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt.
Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.