Mà thôi, hãy tiếp tục tập luyện. Khi chúng làm tôi thấy nhẹ đi. Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau.
Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau. Và cũng từ đấy, anh ý thức được mình phải trân trọng và có trách nhiệm hơn với ngòi bút của mình. Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán.
Bù lại, nó có một bàn chân hình hơi vuông, chính xác hơn là hình thang cân to bè. Nhưng mưa dầm thấm lâu. Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê.
Không, phải giữ sức khỏe. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.
Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.
Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn.
Ông chú em bố được trao quyền lãnh đạo khâu tổ chức đám cưới. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Cái đó, chúng đưa ra không khó.
Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết. Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Và đây là lần thứ hai tôi khóc.
Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Nhưng thấy cũng hay hay.
Không có chim non ở trong. Không chắc tại số phận. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng.