Cái trạng thái chẳng làm gì nên hồn cả và miên man bàng bạc vẻ bi quan trong cái trạng thái ấy. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén.
Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.
Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng. Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập. Cũng thành thói quen rồi.
Nắng lên, nóng, bạn cởi áo len ra. Nó vẫn còn hoang dã. viết bị bắt gặp sẽ dễ bị bảo thôi đừng viết thế đợi thì làm gì ạ làm gì cũng được nhưng đừng viết
Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Phát thanh viên cười: Người ta quan niệm dự báo là phải đúng.
Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Lúc đó, tôi không cho phép mình cười gằn. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.
Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu. Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Cứ ngỡ mình yêu mình.
Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ. Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang. Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Bố xuống đường đi bộ về trước. Có lẽ là phim hình sự.
Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.