Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Tôi thì cất lại trong đầu.
Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi. Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi.
Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên.
Họ kinh doanh khách sạn. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết. Tôi lại dẫn ông anh đi.
Tôi chẳng biết nghĩ đến ai… Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp). Mà còn thua trắng về tài năng.
Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó.
Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra. Rất dễ hiểu, cái thiện tinh túy đã phải trải qua thế giới quan của cái ác và nhiều cái khác để có một thế giới quan tổng hợp cực kỳ phong phú cùng những phương án xử lí đa dạng. Sáng được bác cho ngủ bù.
Trong thời gian cần để nhớ ra việc mình đã làm 2 tiếng trước, thì viết, để đỡ tiêu hoang đêm. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc.
Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.
Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Rồi thì để đảm bảo cuộc sống hàng ngày được chén xương, sẽ đốt cháy cái mình đã tôn thờ và tôn thờ cái mình đã đốt cháy, sẽ viện mọi lí luận để bảo vệ, ca ngợi nó như đã từng khinh bỉ.