mà trong khi làm việc, ông không cho bộ máy của mình chạy hết công suất của nó đâu. Sự mong mỏi mà không được thoả mãn có thể làm cho y luôn bứt rứt. Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.
Y đi, hoặc nhờ một công ty du lịch chỉ dẫn, hoặc tự kiếm đường lấy. Nhưng trước khi bắt đầu bạn cho phép tôi dặn nhỏ mấy lời này: Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn.
Bạn đi chưa được mười bước thì trí óc bạn đã nhảy nhót ra khỏi vật đó, và đương giỡn với vật khác dưới mắt bạn. Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn. Cuốn "Lịch sử suy vong của đế chế La Mã" (tác giả Edward Gibson thế kỷ 18) không so sánh được với cuốn "Thiên đường đã mất" nhưng cũng là một cuốn tuyệt hay, và cuốn "Những quy tắc thứ nhất" của Herbert Spencer không thuộc loại thơ mà cũng là một sản phẩm cao cả của nhân loại.
Tiểu thuyết đó là cuốn Aurora Leigh mà tác giả là E. Xin bạn làm ơn cho tôi biết quý danh cùng địa chỉ và dạy cho tôi cách bạn đã làm cách nào được vậy. Về thời gian, bạn không phải là Hoàng đế Ba Tư mà! Xin phép bạn cho tôi trân trọng nhắc bạn rằng bạn không có nhiều thời gian hơn tôi.
Tôi không bảo bạn ngày nào trong đời, bạn cũng phải tận dụng trí não trong ba giờ đó đâu. Bây giờ tôi xem ông ta sử dụng 16 giờ đó như thế nào. Đó là trường hợp mà hoàn cảnh buộc bạn phải có năng lực rất cao để tự điều khiển một cách chuyên chế.
Nhưng xin bạn nhớ, ngay từ lúc đầu, là 90 phút để dành cho sự học, ba phần trong mỗi tuần như vậy, phải là những phút quan trọng nhất, trong số 1080 phút của tuần lễ. Một người có thể muốn tới thành La Mecque (Đất thánh của những người theo Hồi giáo). Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.
Khi bạn ở nhà ra đi, bạn tập trung tư tưởng vào một vật nào đó (mới đầu, vào bất cứ vật nào cũng được). Bạn có nhớ, buổi sáng đó, nhận được một bức thư khiến bạn lo lắng, cân nhắc kỹ lưỡng khi trả lời không. Bạn đừng tưởng tượng rằng tuần sau, nước sẽ ấm hơn đâu.
Đó là một trong những câu mà ai nấy đều thuộc, đều biết giá trị, nhưng chỉ những người thông minh nhất mới đem áp dụng. Thưa bạn, tôi nhiệt liệt lập lại rằng tôi viết cho bạn đấy. Vì vậy, theo thiển ý, công việc phải làm trước hết trong ngày là coi chừng bộ óc ta làm việc.
Lúc đó bạn có thể đọc báo được. Nhưng quả là tôi có đọc, chứ không phải là không. Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao.
Vậy bạn phải tiến chầm chậm. Bạn phải phải phân biệt văn chương và sách nghiên cứu về những đầu đề không phải là văn chương. Ăn xong bạn nghiêm trang hút thuốc, thăm bạn bè; đi đi lại lại; đánh vài ván bài; giở vài trang sách; bạn nhận thấy tuổi già nó bò tới; bạn đi dạo mát; vuốt ve cây đờn.