Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi. Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Quả thực bạn đang đấu tranh với cái gì? Tham nhũng? Khủng bố? Bạo hành? Lộng quyền? Lề thói? Không! Mà chả ai hơi đâu mà lo xử lí bạn, kẻ vô dụng, nếu bạn quả thực đang làm điều ấy.
Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần.
Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Bây giờ, hãy trở lại là bạn. Tôi lại dẫn ông anh đi.
Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần. Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.
Ngọn lửa bén rễ rất nhanh. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ.
Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ trỗi dậy trong lòng ông. Và để trung thực với mình, anh không hướng về nó nữa.
Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi. Điều đó càng làm họ lấn tới, họ không hề coi viết là một công việc. Cặp giò kia phàm tục quá.
Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó.
Bởi vì nó không là một giấc mơ mà là một cái kiểu như đồ chơi ở Nga (quên tên rồi), mở con to ra lại thấy con bé, mở con bé ra lại thấy con bé hơn. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ.
Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Hiện sinh mong trở lại thời điểm xuất phát của loài người, trước lúc hình thành bản chất.