Ngày anh mất, tôi đến gặp anh lần cuối. "Ngựa vẫn còn được sử dụng mãi,còn ô tô chỉ là một món trang sức-một mốt nhất thời". Lớn lên, ông đã chứng kiến nhiều hành động vô cùng hung ác của bọn thực dân pháp đối với đồng bào.
Thật sự mà nói thì tôi cũng không biết từ “xã hội chủ nghĩa” có nghĩa gì. Nhưng không ,ông luôn tự tin và quyết đoán . Mùi hôi trong phòng kinh khủng đến mức bạn khó mà ở lại đó lâu được.
Trong bối cảnh đó, chúng tôi đã trải qua tuổi thơ khó khăn của mình, không ngày nào về nhà mà cha không chửi rủa, đánh mẹ tôi hay một đứa trong chúng tôi. Các khó khăn làm bộc lộ tài năng và làm cho sự vĩ đại có thể trở thành hiện thực . Ông cải thiện nguồn thu nhập còm cõi của mình bằng việc rửa xe buýt với tiền công 10 xu một chiếc.
Một chính trị gia truyền lại cho người con chính trị gia , một công ty bán hàng trực tiếp với số vốn góp của mỗi thành viên là 1000 RM (263 USD). Điều tuơng tự cũng trải qua với chúng ta .
Cuộc đời ông có các cuộc đấu tranh và biểu tình . Chúng ta có thể lắng nghe tất cả những ý kiến nhưng hãy luôn nhớ rằng trách nhiệm về quyết định ấy thuộc về chúng ta và chỉ chúng ta mà thôi. Ông ra khỏi nhà lúc 6 h sáng và đến khuya mới trở về nhà.
Hồi trẻ, Winson không bao giờ thích học ở trường học. Sự kiên trì của Thomas Edison đã cho chúng ta ánh điện. Hình như người ta tin rằng, nếu nguyền rủa và bang bổ lúc thất bại, sau ngày bạn sẽ có tiềm năng để trở thành người chiến thắng vẻ vang.
Khi thấy một số bạn cùng “phe” sang tỉnh khác học lớp bổ túc văn hóa, tôi cũng bắt chước đi theo. Có một cách chắc chắn đê tránh những lời phê phán đó là chẳng làm gì cả. Ở đây,ta đang bàn về những ưu tiên khác nhau giữa đàn ông và phụ nữ .
Ai trong xã hội chúng ta cũng biết tất cả những tinh hoa của xã hội đều được tìm thấy ở các trường đại học lớn nhưng mọi việc diễn ra như thê nào mà đại đa số bộ óc xuất sắc của chúng ta lại phục vụ cho những người mà hầu như chưa bao giờ thấy cánh cửa đại học. "Tôi luôn cảm thấy rất đỗi thích thú khi được thất bại đầu tiên của một ai đó "Marden nói . Tôi cảm thấy xấu hổ khi không thể thực hiện “giấc mơ của người Mã Lai” mà toi đã gợi ra cho họ!
Một người kéo xe thông thường kiếm được 1,3 đến 4 USD một ngày. Bà vừa là người chị cả, là người cha, người mẹ của các em. Lúc 13 tuổi, anh mới đến trường học lớp 1, lúc đầu anh tiếp thu rất chậm nhưng dần dần, anh cũng theo kịp các bạn trong lớp.
Kết quả học tập của tôi không đủ để học tiếp năm sau lấy bằng danh dự. Ông được gán cho biệt danh « kẻ vào tù ra khám ». Kẻ phá sản không phải là kẻ không có một đồng xu dính túi ,mà là kẻ không có một giấc mơ mới.