Câu chuyện có vẻ như vầy. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến. Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao.
Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta. - Ông còn lo xa hơn tôi. Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.
Và vì thế, nó mạnh hơn. Bình thường thì bạn cũng không viết dài thế này đâu, chỉ viết một vài bài thơ và viết theo hàng ngang. Ngày hôm qua cháu không học gì cả.
Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi.
Và bạn biết sẽ không ai biết đó là tiếng THÔI mà bạn đã rống lên vừa bực bội vừa ai oán vừa chán nản. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến.
Cũng thành thói quen rồi. Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Để có được một dòng suy nghĩ dù chỉ rất đơn giản, rất dễ dàng của tôi.
Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.
Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa.
Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên. Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.
Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống. Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan.