Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.
Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Nhưng bác ta không tin. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.
Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Bác gái bảo: Con có ý kiến gì không? Tôi: Im lặng. Là dông dài, là ngắn ngủi.
Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Hiếm người thấy đỏ mặt. Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.
Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được.
Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết. Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng. Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.
Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.
Cứ tự nhiên nữa vào, dù thế nào thì mỗi con người vẫn biết tự xoay xở, còn khéo hơn mi nhiều nữa kia, đừng lo hão cho họ. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người.
Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.