Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng.
chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.
Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược.
Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này.
Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường. Tác phong công nghiệp + Khả năng chia sẻ + Hiệu quả.
Còn ta, ta tầm thường thôi, cứ cá nhỏ mà ta cho vào chảo rán. Làm gì có lí do gì mà khóc. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái.
Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Là thích cái gì thì làm cái đấy. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Chừng nào cậu còn nghe lời tớ. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.
Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Quá nhiều lí do để sống. Trông cậu buồn cười quá.
Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích. Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.