Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Để kiếm tiền sạch và xứng đáng theo cách của bạn. Êm dịu và hoang vắng.
Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ.
Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Thanh minh rồi họ lại quên ngay.
Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn. Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.
Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò. Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.
Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau. Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình.
Mọi người vẫn thấy bình thường. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát.
Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!. Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức. Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi.