Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố.
Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Tôi khóc vì bác tôi, và rất nhiều người lớn khác, có lẽ không bao giờ còn có ham muốn đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet để thấy những triết lí sống, những động lực sống, những bài tập sống không thiếu trong đó. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an.
Trốn học mà để bị nói. Cuộc đời bạn có nhiều lần vỡ. Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn.
Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Tôi xịt xịt xịt lên đầu.
Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Anh họ và chị út ngồi vào bàn.
Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy. Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình.
Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn. Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Tôi không muốn đi đâu cả.
Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược.