À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén.
Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép.
Không được đâu cậu ơi. Tôi cũng có dự định ấy. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch.
Bác cũng bị đau chân. Chúng tôi đi thay quần áo. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó.
Chả phải bổn phận gì. Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại. Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu.
Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Đừng lỡ nhiều là được. Mệt nhưng tôi không có quyền sở hữu mình để cho mình hồi phục.
Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Bạn không muốn rũ bỏ hoàn toàn để làm mới toàn bộ.
Thôi, không cần lăn tăn cho mệt. Nó muốn khám phá tôi. Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng.
Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày.
Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi.