Số mạng đã bắt vậy". Tôi đã đọc những câu ấy trong một tờ thông tri của ty Cảnh sát Milwaukee. Kết quả? Thì đây, ông giật được hết những danh dự trong các lớp ông theo và thành một thần đồng ở Nữu Ước Đại học đường.
Rồi y trở lại phản ông, tố cáo ông, nói xấu ông, người đã cứu y khỏi khám. Tôi chỉ cần làm chủ được tôi, làm chủ được tư tưởng của tôi, làm chủ được nỗi sợ sệt lo lắng của tôi, làm chủ được đầu óc và tinh thần của tôi. Ông tốt nghiệp Đại học đường Iowa vào năm 1907.
Họ vừa "ca những điệu vui" vừa chết. Hồi còn là đứa nhỏ chạy rong trên các cánh đồng cỏ xứ Misssouri, tôi thường bắt được giống chồn bốn chân; và khi trưởng thành, đôi khi tôi cũng gặp một vài con chồn "hai chân" lẩn lút trong các phố Nữu Ước. Tôi nhận những phận sự, trách nhiệm mới.
Rồi chẳng để ông viện cớ công việc bận bịu, tôi khyên ông chỉ việc nằm nghỉ trên ghế ngựa tại văn phòng trong những cuộc hội nghị hằng ngày với những nhà dàn cảnh. Ông trả lời, lúc đầu, ai hơi chỉ trích là ông phải nghĩ ngợi ngay. Thế mà họ phải vận những thùng chứa một tấn thuốc nổ T.
Quan niệm giáo dục của y sai bét". Năm 1929, một chuyện kỳ dị xảy ra làm náo động cả giáo giới. Có lẽ còn sống được một năm nữa sao không rán hưởng cho vui hết đời đi đã?" Tôi ưỡn ngực lên, mỉm cười rồi rán hành động như người khỏe mạnh.
Bao tử và ruột tôi như quặn lại. Hai năm trước tôi bán chiếc xe hơi để lo thuốc thang cho nhà tôi. Tôi cho rằng tôi dự một phần trong công việc tăng hạnh phúc của người khác lên một chút.
Ông ta giúp một hảng lớn ở Chiacago. Khoá chặt dĩ vãng và tương lai lại để sống trong cái phòng kín của ngày hôm nay. Thế rồi, đến năm 1943, khi bà đã năm mươi hai tuổi, một phép lạ xẩy ra: nhờ một cuộc giải phẫu tại bệnh viện nổi danh Mayo, bà đã trông thấy rõ gấp bốn lần.
Mới đầu bán được ít lắm, ông đã sợ mất chỗ làm. Vậy ông có trở nên một người uy thế nhất và được thương yêu nhất ở Châu Mỹ từ trước tới nay, thiệt cũng chẳng lạ gì! Mà chúng tôi bị tấn công ở dưới sâu chỉ già nửa con số sau một chút.
Viết cuốn này tôi cũng điên như lần trước: tôi cũng vay ý tứ của hàng lố tác giả khác rồi thu thập vào trong một cuốn - một cuốn chứa đủ những cuốn khác. Người ta nhận thấy trong số những người theo học lớp này, có nhiều bà nội trợ mải săn sóc việc nhà đến nỗi trông bơ phờ mệt mỏi. Cha đứa nhỏ này là lão tiều phu nghèo khó Lincoln, và đứa nhỏ được đặt tên là Abraham.
000 người chỉ có một người bị sét đánh (nghĩa là phần rủi ro chỉ là 1/350. Vì ốm đau hoài, bà Eddy sớm nghĩ tới khoa "chữa tinh thần". Học cách tổ chức, ủy quyền cho người khác để có thì giờ chỉ huy và kiểm soát.