Bỏ qua lời tôi là bỏ qua lời khuyên quý báu nhất đấy. Chúng ta không bao giờ có thêm chút thì giờ nào đâu. Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng.
Rồi tôi sẽ xin giảng tại sao. Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác. Bạn có nhớ, buổi sáng đó, nhận được một bức thư khiến bạn lo lắng, cân nhắc kỹ lưỡng khi trả lời không.
(Tôi biết sẽ có độc giả bất bình, trách tôi nói xấu công chức thành phố, nhưng tôi không thay đổi ý kiến vì tôi đã biết rõ thành Luân Đôn). Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác. Sự thật là không có con đường nào dễ dàng cả.
Mặc dầu vậy, ông ta vẫn nhất định coi những giờ làm việc từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều là khoảng thời gian chính trong ngày, còn 10 giờ trước và 6 giờ sau khoảng đó là phụ, chỉ như một đoạn mở và một đoạn kết vậy thôi. Trước hết, xin bạn đề phòng nhiệt tình của mình. Ta hoàn toàn có thể kiểm soát bộ máy suy nghĩ của ta được.
Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác. Bạn có thể có những nguyên tắc giúp mình tin rằng cướp bóc là làm việc phải. Tôi phải kể lể việc riêng như vậy để khỏi bị buộc tội làm thương tổn quyền lợi của các nhà báo, khi tôi chống thói đọc báo trên xe buổi sáng.
Tôi nhắc nhở rằng cần phải hy sinh và có một quyết tâm vĩ đại mới được. Nhưng dù giàu đến bậc nào, bạn cũng không thể mua lấy được một phút. - Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư?
Bạn phải dùng thời gian đó để tạo sức khoẻ, lạc thú, tiền bạc, danh vọng và tu luyện tâm hồn. Thưa bạn, bí quyết đó tôi chưa kiếm ra được, tôi không hy vọng gì kiếm ra được mà cũng không mong người khác kiếm ra được. Một thái độ như vậy tất nhiên là diệt hết hứng thú của 16 giờ đó và kết quả là nếu ông ta không tiêu phí thời gian đó thì cũng chẳng đếm xỉa gì tới nó cả, coi như ở ngoài lề đời sống.
Trong nhiều năm - đúng ra là cho tới khi tôi gần 40 tuổi - tuần lễ của tôi có bảy ngày. Mỗi tuần, trong sáu buổi sáng, mỗi buổi sáng để dành ít nhất là nửa giờ và trong ba buổi tối, mỗi buổi được giờ rưỡi, tổng cộng bảy giờ rưỡi. Bạn có thể học những điều căn bản để hiểu âm nhạc.
Đầy cả mặt đất, từng đóng ra đấy. Nhưng trước khi bắt đầu bạn cho phép tôi dặn nhỏ mấy lời này: Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy.
Không có gì so sánh với nó được. Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó. Lẽ dĩ nhiên là bạn thích đọc báo (việc này có thể làm trong khi đợi bữa) hơn là nghĩ tới cái bổn phận bình thường mà quan trọng ấy - bổn phận tự xét mình - thì cái đó tùy bạn.