Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi. Thấy mặt mình mát lạnh. Dù nó không được kể một cách hấp dẫn thì nó cũng có cái gì đó mơi mới.
Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Dư luận thì ác nhiều hơn thiện.
Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi.
Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Người trong cuộc ít chịu hiểu điều này. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã.
Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.
Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được.
Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy. Thật lòng, tôi muốn khóc. Mất cái giấc mơ đấy.
Cho cô bé bán diêm, nàng đáp. Ông anh cũng làm theo. Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa.
Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Lại tắm qua rồi vào phòng xông hơi ướt. Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học.
Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Thôi, bác đừng xuống. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn.