Thậm chí vào ngày thứ bảy, anh còn có thời gian để đưa các con đến công viên chơi - một điều mà anh đã nhiều lần thất hứa với bọn trẻ. Khi tớ nói xong, không ngờ Jennifer lại là người tức giận hơn tớ. Suốt mười lăm năm qua, nhờ làm công việc huấn luyện và đào tạo các nhà quản lý, nhằm giúp họ phát huy tối đa năng lực của bản thân, tôi có dịp được gặp gỡ với những người đến từ nhiều ngành nghề khác nhau, nhu cầu và mục tiêu của mỗi người cũng rất khác nhau.
James rảo bước thật nhanh về văn phòng để ghi lại những điều Jones vừa nói lên tấm bảng trắng: Tớ tin tưởng cô ấy sẽ làm được. Khi đọc bản báo cáo của Jessica, anh gần như choáng váng.
- Cậu có rảnh không? Tớ gọi Jennifer vào văn phòng, dự định sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô ấy. Tôi tin rằng những chuyện như thế này sẽ không bao giờ lặp lại nữa.
Mọi người lại thấy anh mỉm cười. Đôi khi nhớ lại, anh mong mình không bao giờ phải trở lại quãng thời gian trước đây. James cảm thấy rất vui.
Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau: James nghe nói sếp của Jones là một người rất vui tính. Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi.
"Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy. Tất cả là nhờ ở nghệ thuật ủy thác công việc đơn giản nhưng lại vô cùng hiệu quả. Sau đó, hai anh em họ lại tiếp tục thi đỗ vào cùng một trường đại học và lại may mắn được xếp vào học chung một lớp.
Thoạt đầu, công việc vẫn diễn ra khá tốt đẹp. - Cậu vẫn chưa nắm hết các bí quyết của nghệ thuật ủy quyền đâu. Anh chỉ thích tặng hoa cho em, thế thôi.
- Chào anh bạn, - James cất tiếng chào khi bước vào phòng Jones. Dù James đã cố không biểu lộ, Jessica vẫn nhìn ra được sự thất vọng của James khi anh đọc bản báo cáo. Và vợ chồng anh cũng bắt đầu có thói quen cùng đi dạo buổi tối quanh khu phố trước giờ đi ngủ.
Nhưng đến hai ngày sau thì tớ không thể im lặng được nữa. - Anh chỉ vào tấm bảng. hoàn toàn khác hẳn những cặp anh em họ bình thường khác.
Sự khác biệt lớn nhất mà James tự nhận thấy ở bản thân mình đó là anh không còn phải ngồi lì trong văn phòng suốt cả ngày để giải quyết một khối lượng công việc đồ sộ, đồng thời anh đã tạo được thói quen khen tặng, động viên và lắng nghe nhân viên nhiều hơn để tìm ra những giải pháp tốt hơn cho công việc. Đây là bước sẽ giúp cậu tin chắc rằng công việc đang được triển khai đúng hướng. Khi trở về văn phòng, anh lại tiếp tục viết lên tấm bảng trắng dòng chữ sau: