Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Tôi làm trong năm phút.
Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung. Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Này, lấy cho chú mấy chai bia.
Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài. Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng.
Còn điên hoặc chết ư? Nói dối. Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống. Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.
Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?. Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Ánh xanh của tay hắt lên từng hạt gỗ.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).
Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra. Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Tất nhiên là họ không có ác ý rồi.
Không hẳn là sợ mất cho bạn. Máy ảnh thì kiếm được nhưng chụp đẹp thì không rành. Tôi muốn thi xong được để yên.
Đi ra chợ Đồng Xuân chọn hàng, vất vả đèo về, rồi bán được lãi cũng thú vị lắm chứ. Hiện sinh hết thì còn gì là người. Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ.
Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Bác đã ra tay thì bật dậy nào. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.