Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Nó là một sự phối màu khá đẹp. Tự do hay không là ở mình.
Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho. Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát.
Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Ta chẳng cảm thấy quái gì cả. Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự.
18 tuổi là được tự do. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm.
Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. - Ông quả là người biết lo xa.
Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước.
Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Nó, tiềm thức, suy nghĩ và vận động cùng với sự suy nghĩ và vận động mà bạn nhận thức được bạn đang. Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng.
Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Là dông dài, là ngắn ngủi. Chẳng có cái gì đập.
Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai.
Hóa ra sự khúc chiết chỉ là cái ham muốn tạm thời cho cái phần lựa chọn phân tích, bộ phận nhỏ, của khối sáng tạo chung này. Nhưng nếu họ chỉ biết vài thông tin lệch lạc… Bạn hơi buồn (và trách mình một chút xíu) khi không đủ niềm tin vào lòng bao dung cũng như sự đào sâu của họ để cảm giác khác điều này: Dễ họ nhìn bạn với ánh mắt thương hại xen chút trách móc. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn.