Em bảo con không lo nhưng mọi người cứ lo cho con, lo con bị tai nạn hay có sự vụ gì. Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh. Ta có thể giải thoát cho người đàn ông đó khỏi đau đớn và lũ con đốn mạt.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.
Giữa đầm lầy thông tin. Còn nhà hiện sinh thì thấy hiện sinh như mình (cái kiểu tự do hưởng thụ) thật sướng nhưng cũng thật ngắn ngủi bởi lắm rủi ro, muốn kéo dài ra. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc.
Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không. Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật.
Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức. Phụ nữ thì thường có ai nghe hoặc không có ai nghe cũng tâm sự. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.
Tôi thì cất lại trong đầu. Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!
Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI. Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào.
Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác.
Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ.
Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.