Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Xôi em để trong lồng bàn. Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào.
Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Thấy mặt mình mát lạnh. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.
Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì. Chẳng qua, những cái mất nó đến nhiều quá.
Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Trẻ con hay người lớn. Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống.
Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Không gì tự nhiên mất đi. Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.
Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội. Bác không thoát được ra đâu. Chả thằng nào là không biết quay cả.
Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu.
Nhưng rất tiếc, tôi lại là một thiên tài. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Đến lượt máy treo ngược người.