Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại. Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn.
Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn.
Chị út là người bạn học lớp một với tôi. Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức.
Hôm nay chị bạn ra viện. Hãy kể cho anh bằng mắt thôi nhé. Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên.
Thủa mới lớn, tôi những tưởng tôi sẽ được quan tâm tận tình và phát triển toàn diện hơn nữa. Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt.
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.
Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại.
À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì.
Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình. Đúng là chuyện thường. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân.
Bác gái nghe thấy bảo: Ấy. Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác.